Dòng Chảy Ái Dục Chương 5
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5
Dòng Chảy Ái Dục
Chương 5
0:00 0:00
Ánh mắt rụt rè như đứa trẻ len lén nhìn anh, Mạc Đình Quân nhìn thấy cô đứng ấp úng, mắt lạnh liếc từ màn hình tivi nhìn sang cô. Lăng Nhữ Y lập tức cúi mặt, ánh mắt anh nặng nề phủ lên đầu cô.
"A... Anh... Anh chưa ăn tối phải không? Em... Em nấu cơm rồi... Anh..." Cô bối rối nói, âm vực càng lúc càng nhỏ, câu cuối cùng chỉ còn là ở trong lòng, cô không dám nói ra rằng, anh có thể cùng cô dùng cơm không?
Mạc Đình Quân nâng tay ấn điều khiển tắt tivi, anh nâng người nằm xuống một bên giường ngủ, bàn tay kéo lên chiếc chăn, tay đặt điện thoại lên tủ đầu giường phía bên kia.
Đây là câu trả lời của anh.
Lăng Nhữ Y mím môi, bàn tay trái nắm lấy gấu quần siết chặt lại, trái tim tê dại nhức nhói, mi dài rũ xuống che đi con ngươi cô độc, trái tim yêu bị lạnh nhạt ba năm qua làm cho run rẩy. Thời gian qua dẫu bị anh ngó lơ, bị chán ghét đến mức nào cô vẫn cố gắng kiên trì, Lăng Nhữ Y vẫn nâng lên môi cười, hôm nay cô muốn dùng bữa cùng anh, hôm nay cô nấu rất nhiều món ăn, thành quả món ăn rất ngon.
Sẽ rất ngon, chỉ cần anh ăn liền sẽ thích thôi, giọng nói dịu êm cất lên.
"Em nấu nhiều món lắm, anh cũng chưa ăn tối mà, ra ngoài ăn với em một bữa thôi, được không?"
Mạc Đình Quân nằm im đắp chăn nhắm mắt không muốn quan tâm, Lăng Nhữ Y thật sự muốn được cùng anh dùng bữa.
Chỉ một lần thôi, cô trước giờ chưa đòi hỏi anh bất cứ chuyện gì cả, cô biết, cô lấy tư cách gì mà đòi hỏi. Chỉ là duy nhất hôm nay, muốn cùng anh ăn một bữa cơm tối, chỉ là một bữa cơm tối, không có gì khó khăn cả, anh cũng chưa ăn tối mà.
"Đình..." Lăng Nhữ Y mím môi, hồi hộp có chút run rẩy, nhẹ nhàng gọi tên anh một cách trìu mến "Đình Quân..."
Cô gọi tên anh, đây là lần đầu tiên cô dám gọi tên anh trong suốt ba năm qua, bởi vì hôm nay cô thật sự muốn cùng anh ăn tối, mới bạo gan đòi hỏi một chút.
Mạc Đình Quân nâng lên mi mắt nặng nề, con ngươi tối mịt nhìn trần nhà trắng tinh, con ngươi rẹt qua tia lửa, tròng mắt hằn lên những sợi tơ máu, anh rít lên một hơi.
"Ăn tối với em..." Lăng Nhữ Y nói khẽ, cô hoàn toàn không nhận ra con mắt đen đầy máu của Mạc Đình Quân.
Anh bật dậy, Lăng Nhữ Y nâng lên nụ cười tươi vui, những tưởng rằng anh đã đồng ý. Nhưng khi Mạc Đình Quân xoay đầu nhìn cô, con mắt đen đầu máu trừng lên, tròng mắt đục ngầu giống như con quỷ dữ, Lăng Nhữ Y thu lại nụ cười, mi dài cụp xuống.
Giống như đứa trẻ phạm lỗi không dám ngẩn đầu, cô trầm lặng, giọng nói khàn khàn cười khẽ.
"Anh không muốn thì thôi vậy, em xin lỗi..." Lăng Nhữ Y lùi bước, chậm chạp xoay đầu, bước chân nặng nề với trái tim nặng trĩu bước đi.
Mạc Đình Quân bước xuống giường, xảy bước chân nhanh dài bắt lấy cổ tay Lăng Nhữ Y, cô bị nắm lại, lập tức nâng lên nụ cười ngây ngô.
"Anh muốn ăn rồi hả?"
Mạc Đình Quân thở hắc, nắm lấy cổ tay cô kéo cô trở lại giường, bàn tay hất mạnh Lăng Nhữ Y ngã xuống giường lớn. Cô ngã đập xuống giường, đầu óc choáng váng, còn chưa định hình được chuyện gì.
Thân hình to lớn của Mạc Đình Quân đổ xuống đè lên người cô, bàn tay to nắm lấy cổ áo xé mạnh, hàng cúc áo bị đứt bung ra bắn tung loạn tứ phương.
Lăng Nhữ Y nhất thời hoảng loạn, hai tay chụp lấy tay anh.
"Anh sao vậy? Anh... Anh làm gì vậy?" Ba năm qua, Mạc Đình Quân chưa từng động vào cô, hôm nay anh lại muốn làm gì?
Mạc Đình Quân nghiến răng ken két, con ngươi đen đục ngầu trừng trừng như thể muốn nuốt tươi Lăng Nhữ Y.
"Đừng có gọi tên tôi như thế, đừng làm những chuyện khiến tôi cảm thấy kinh tởm thêm nữa" Áo ngủ bị xé toạc, bầu ngực trắng nõn gò bồng, áo ngực mỏng manh che lấy nụ hoa, Mạc Đình Quân nắm lấy áo nhỏ giật mạnh.
Dây áo bung toạc khiến Lăng Nhữ Y bị đau, cô nhăn mặt, hai bàn tay lập tức túm lấy hai ngực mình, che chắn lại hai nụ hoa hồng gợi cảm. Lần đầu tiên loã thể trước mặt một nam nhân, Lăng Nhữ Y bị doạ sợ.
Mạc Đình Quân bật cười, bộ dạng che chắn e ấp chỉ khiến anh thêm chán ghét, loại người như cô, cô chia rẽ tình yêu của anh. Cô ép buộc Nhữ Nhi của anh phải bỏ đi không một tin tức, đó là còn là chị của cô.
Cô thâm độc, tham lam ích kỷ như vậy, lúc này lại che chắn e ấp như một thiếu nữ băng thanh ngọc khiết.
Thật giả tạo, thật kinh tởm, Mạc Đình Quân cười cợt, hai tay túm lấy hai cổ tay Lăng Nhữ Y ấn trên đỉnh đầu, đem hai cổ tay nhỏ giam trong một nắm tay. Tay còn lại hạ xuống nắm lấy một bên đồi nhũ siết chặt, đồi nhũ mềm mại chạm vào liền như muốn tan chảy trong lòng bàn tay.

⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡

📚Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc